Thứ Tư, 29 tháng 7, 2020

Những ngày vỡ đôi..

Nếu em muốn thấy, chỉ cần nhìn mà thôi

Nhưng xa quá, em chẳng thể nào chạm tới anh.

Nếu em hạnh phúc, chỉ cần một mình anh mà thôi

Nhưng anh quay lưng đi, anh cười với cô ấy..

Nếu em lựa chọn, em chỉ có thể yêu anh mà thôi...

Nhưng sao thế này, anh chẳng thể thấy, những giọt lệ rơi đằng say nụ cười của em.


Nếu em biến mất, anh có thấy hối tiếc không?

Nhưng vĩnh viễn sẽ là không, bởi vì anh chẳng bao giờ nhìn thấy em ở phía sau..

P/s: Đi làm về ghé ăn tô hủ tiếu, nhà đối diện mở bài "Hoa nở không màu". Muốn không buồn nhưng cũng khó. Cũng ước được yêu thương, bù đắp.. Nhưng sao giờ...

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2020

Night Changes

Lâu rồi em không viết... Bởi em muốn lòng bình yên hơn, vì em biết mỗi khi em viết ra là khi em đang cảm thấy mình không ổn.

Em đã cho mình cái quyền làm những điều mình muốn, mặc cho nó là đúng hay sai, mặc cho người khác nói em như thế nào.. Chỉ cần biết một khi đã quyết định thì em sẽ làm theo nó thôi.

Em đã để mình có thời gian nhìn lại những cảm xúc của riêng em, và rồi em không muốn bận tâm đến nó nữa. Bởi có lúc em cảm thấy mệt mỏi với những suy nghĩ, với những điều mà em không làm được. Em chọn cách buông, thả trôi những cảm xúc để nó không ảnh hưởng đến mình nữa...

Rồi em tự hỏi, em là gì đối với những người em cho là rất quan trọng ấy? Có thể chẳng là gì cả.. Cũng không sao, chỉ hơi chạnh lòng một chút thôi mà..

Em sẽ tự tô màu cho cuộc sống của em, dù cho nó sẽ là muôn màu, hay chỉ đơn thuần là trắng và đen thì nó cũng là những gì do chính em tạo ra.. Một bức tranh đẹp hay xấu còn tùy thuộc vào người cảm nhân. Và em sẽ không đợi ai đánh giá bức vẽ của mình mà sẽ tự cảm nhận nó từ khi mới bắt đầu..

Love me...

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2020

Con sâu đục khoét.

Một cô gái 24 tuổi, rất nhiều điều có thể khiến cho cô ấy buồn, có thể đơn giản chỉ là bản thân thấy thua kém bạn bè cùng trang lứa, có thể chỉ là nhận ra rằng trong suốt thời gian qua, bản thân chưa cố gắng đủ nhiều. Hay chỉ là những lúc lang thang vô định, tự cảm giác bản thân mình cô độc quá, nhỏ bé quá, yếu đuối quá..

Và rồi.. những lần như thế, nỗi buồn lại từ đâu đó kéo đến, dâng tràn cảm xúc, kéo cả cái yếu đuối len vào bờ môi cố gắng cắn chặt. Khi những giọt nước long lanh rơi xuống gò má và.. tự cười nhạo mình. Kiếm đâu ra lắm nước mắt, sao lại có thể dễ dàng nhè như vậy?

Những cơn sóng trong lòng, mà tôi chưa bao giờ gọi thành tên, có thể đó là những lúc tôi cảm thấy mình bị bỏ mặc lại, mọi người hối hả giữa dòng đời ngược xuôi. Còn tôi, trân trọng đứng bên đường, mắc vào một mớ tơ mà cảm giác rằng mình không thể tự gỡ ra được. Giữa hối hã ngược xuôi đó, mong rằng có ai đó đứng lại, cho mình một cái nhìn cảm thông. Nếu được... giá mà được như thế!
Sẽ đỡ cô độc biết bao..

Cũng có những phút yếu lòng, nghĩ rằng mình nên chọn cách nói ra hơn là giữ trong lòng. Nhưng đời phù du, người cũng có cuộc sống riêng của mình. Có mấy ai đủ vị tha để đến bên cạnh, nghe hết kể lể rồi hiểu trong cái mớ lê thê mà cảm xúc nhiều hơn là lí trí đó?

Tôi chọn cho mình cách im lặng. Cứ im lặng để nó tự đến và kéo lê mình vào những đêm dài khó ngủ. Những lúc đó tôi mới nhận ra, nỗi buồn như con sâu đục khoét, nó khiến cả màn đêm cũng chẳng còn là chỗ an toàn dành cho mình...
Có những ngày cả bầu trời như sụp đổ..

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2020

Những ngày vỡ đôi

Những ngày gần đây quả là những ngày dài đối với bản thân tôi và mẹ. Tôi như đang ngồi trên đống lửa, thấp thỏm và lo lắng. Dạo này bố không được khỏe, sức khỏe của bố yếu dần đi. Đặc biệt là hôm nay bố thấy mệt hơn và chỉ nằm trong phòng từ sáng đến chiều tối. Khi sáng đi họp phụ huynh về thấy bố đang nằm trong phòng, tôi hỏi "Bố mệt lắm không?", khi đó bố chỉ "Ừ" rồi ngủ tiếp. Tôi lại lật đật đi làm thêm vì trễ giờ. Đến chiều tối tôi đi làm, về đến nhà vào phòng vẫn thấy bố đang nằm. Tôi ngồi trên giường hỏi "Bố còn mệt hả? Bố đau chỗ nào? Bố mệt nhiều không?". Câu trả lời của bố chỉ vỏn vẹn..."Ừ".
Tôi bắt đầu thấy đau. Đau lòng..
Nước mắt cứ chờ trực. Tôi cảm thấy hối hận..
Chợt nhớ ra rằng, tôi chỉ nói "Yêu bố nhiều" những lúc nhắn tin với bố, chứ chưa nói ra từ chính miệng của mình.
Thường thì càng trưởng thành, những câu hỏi han thông thường trở nên gượng gạo. Nhưng sao đối với tôi và bố thì không. Càng gần gũi, càng thân thiết hơn nhiều là đắng khác.
Những buổi sáng mà chưa thấy tôi ngủ dậy để đi làm, bố thường vào phòng và nói "Công chúa chưa dậy đi làm à"..
Mỗi sáng bố đều nấu nước ấm cho tôi đem đi dạy uống vì tôi nói nhiều, sợ tôi đau họng.
Mỗi sáng bố đều dắt xe ra cửa sẵn để tôi đi làm.. Bữa nào bố quên, tôi liền kêu lớn "Bố... xe con...!" và bố liền dắt cho kèm theo cười đùa "À quên hầy :D"
Bố không giàu, bố của tôi không địa vị, bố chỉ là một bảo vệ bình thường. Nhưng tôi luôn tự hào về bố. Vì bố luôn quan tâm, yêu thương tôi rất nhiều. Vì bố chỉ có mình tôi là con gái, nên từ nhỏ đến giờ bố chưa bao giờ đánh tôi, hay nói nặng lời mặc dù có nhiều lúc tôi làm bố mẹ buồn. Vì bố luôn yêu thương tôi mỗi ngày. Vì bố là superman phiên bản đời thường...
Không chỉ trong gia đình, đồng nghiệp mà còn hàng xóm xung quanh. Bố luôn giúp đỡ mọi người khi mọi người cần. Mọi người xung quanh bố luôn khen bố vì bố "mau mắn".
Bố có uống rượu, nhưng bố không hút thuốc lá, không uống cà phê, chỉ biết làm việc chăm chỉ. Từ nhỏ bố đã cơ cực. Bố không được học hành đến nơi vì nhà khổ nên bố đã phải vào đời sớm, và có cái khổ nào mà bố không trải qua.. Nên bố và mẹ đã tận tụy chăm sóc tôi và anh trai một cách tốt nhất. Để giờ tôi và anh trai đã trưởng thành, thành công trong công việc..
Tôi đã từng thần tượng bố rất nhiều, đến bây giờ vẫn vậy. Ngay bản thân mình luôn muốn trở thành một người giống bố: luôn lạc quan vui vẻ, luôn yêu thương con mình, giúp đỡ nhiều người.
Hôm nay tôi muốn nói với bố rằng: Con thương bố rất nhiều, cả mẹ nữa! Con thực sự thương rất nhiều! Giờ con chỉ mong bố và mẹ khỏe mạnh, thực sự khỏe mạnh. Bố không cần lo cho con nhiều nữa đâu.. Bố mẹ bây giờ chỉ cần vui vẻ, khỏe mạnh. Điều đó là quá lớn lao đối với con lắm rồi. Thực sự con đang rất đau.
Con cầu mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bố mẹ. Con yêu mọi người rất nhiều.

"Con gái rượu của bố - L.T.T.N"

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2019

Hãy cùng nhau yêu thương thật nhiều các con nhé!

Những dòng viết đầu tiên sau những ngày cô thi cử. Cô muốn viết về các con.
Hôm nay thực sự cô nhớ các con rất nhiều, mặc dù ngày nào chúng ta cũng gặp nhau. Hì..

Các con biết không, trước khi vào làm chủ nhiệm lớp chúng ta. Cô chỉ là một giáo viên hợp đồng với nhiệt huyết của tuổi trẻ. Cô cố gắng năng nổ trong công việc của mình. Cố gắng thể hiện những mặt tốt nhất, để tạo hình ảnh tốt nhất. Và cô cũng đã gắn bó ở trường đã được 2 năm. Năm nay, sau khi cô thi công chức và đậu, cô tiếp tục gắn bó với trường năm thứ 3. Và các con biết không, may mắn khi cô được vô chủ nhiệm lớp 2C.


Cô vẫn nhớ ngày đầu tiên khi cô bước vào lớp. Các con hỏi cô "Cô là chủ nhiệm mới của con hả cô?", "Cô dạy mấy con luôn hả cô?", "Cô trẻ ghê vậy cô?"..v..v..
Cô ấn tượng nhất là các con rất lễ phép.

Đến nay cô dạy lớp cũng đã được gần 2 tháng. Sao bây giờ cô thương và yêu các con nhiều quá.
Các con thật sự rất ngoan và nghe lời cô. Không có cô trong lớp, các con cũng rất là trật tự và không nói chuyện. Đến nỗi cô Hiệu phó đi ngang qua cũng phải khen.

Cách đây tuần trước các con làm cô thực sự rất cảm động. Cô chỉ nghỉ dạy 1 buổi thứ 6, vậy mà đến hôm thứ 2 đi học lại. Vừa thấy cô vào lớp các con đã hỏi tại sao cô không đi dạy ngày thứ 6, mà lại để cô khác dạy. "Cô bị bệnh hả cô?", "Cô mắc gì hả cô?, "Cô đi đâu hả cô?", "Cô sao không dạy tụi con?". Và các con còn nói một câu làm cô rất bất ngờ
"Xa cô có 1 ngày mà nhớ cô muốn chết". Ha ha. ^^
Nghe nói xong mà cô chỉ biết cười thôi các con ạ. Khi cô hỏi lại "Nhớ cô lắm hả?", các con còn nói
"Dạ nhớ lắm cô, không phải một ngày mà thêm thứ 7, chủ nhật nữa là 3 ngày lận cô."
Đáng yêu chết mất! ♥
Hiện tại bây giờ cô rất nhớ tụi con, dù mới gặp tụi con lúc chiều nay. Mong đến sáng ngày mai để gặp tụi con.

Chúng ta hãy cùng nhau yêu thương thật nhiều. Và cùng nhau cố gắng để đạt được kết quả học tập tốt, trò ngoan nhé!

Nhớ các con nhiều. Thương! ♥

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019

HIT !!!

Có vẻ như ngày càng, sự cô độc trong thế giới hiện đại càng ám ảnh và theo đuổi những người trẻ như chúng ta, bất kể chúng ta có muốn hay không.

Ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những ngày mà tâm trạng ẩm ương, chợt buồn chợt u sầu, chợt thấy cô đơn. Khi đó, ta cảm thấy mình lạc lõng vô cùng giữa bộn bề náo nhiệt. Nỗi cô đơn từ đâu mà có là câu hỏi mà nhiều người chẳng thể đưa ra câu trả lời. Chỉ biết cảm giác cô độc, bơ vơ như mất đi điểm tựa dần trở thành một điều không thể thiếu của người trẻ hiện đại.

Có đôi khi, cô độc đến từ việc bạn rõ ràng hiện diện nhưng chẳng được ai quan tâm, dù chỉ là đôi ba câu chúc vu vơ, sáo rỗng. Cái gọi là trống vắng lắm lúc cũng chẳng to tát đâu, choàng tỉnh sau giấc ngủ chưa định hình được thế giới xung quanh, khi đó cũng cảm thấy trống rỗng.

Không phải khép kín hay ít nói. Chỉ là nhiều lúc, ta thấy mọi người xunh quanh khác xa mình, không thể giao tiếp, không thể trao đổi.
Ngay cả những lúc khó khăn, chật vật nhất, nhiều người trẻ cũng chẳng biết tìm đến sự giúp đỡ của ai.

Hỉ nộ ái ố, buồn vui giận hờn, mọi cảm xúc đó đôi khi chẳng vì ai cả!.

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2019

Stay.

Một ngày, gặp một vài người mình đã rất quen thuộc, nói một vài câu chuyện thường nhật xảy ra trong cuộc sống.
Một ngày, đi làm, đi học, ăn cơm, về nhà, ngủ... quẩn quanh nhiều suy nghĩ vẫn vơ.

Đôi khi bất chợt cảm xúc ùa về, làm cho cả ngày lòng buồn nặng trĩu.

Chỉ là một câu nói bông đùa của người khác đôi khi cũng khiến mình bị tổn thương. Hay một hành động nhỏ không vui khiến bản thân bị chi phối. Rồi một vài chuyện không hay xảy đến từ từ, dần dần trong cuộc sống cũng khiến ta suy nghĩ và đau đớn trong lòng.

Trĩu nặng. Hỗn độn.

Ngày dài.

8 giờ tối, tôi về đến nhà sau một ngày đi học. Dắt xe lên nhà và chào  bố mẹ.
"Sao hôm nay về trễ vậy con? Con ăn chưa?". Đó là câu hỏi đầu tiên của mẹ dành cho tôi. Vì sợ mẹ lo lắng cho sức khỏe của mình, nên câu trả lời an toàn nhất để mẹ an lòng đó là "Con ăn khi nãy trên đường về rồi mẹ."

Bụng rỗng, chẳng buồn ăn. Không cảm giác thèm thuồng ăn gì đó. Chỉ muốn nói rằng "Mẹ ơi, con đau lắm, đau khắp cả người!"

Tôi lê thê bước chân vô phòng. Treo áo khoác và cặp. Nằm xuống giường và cầm điện thoại lên. Chỉ muốn nhấc máy và gọi cho ai đó, mè nheo vài phút thôi.
Có những khoảnh khắc, như chính lúc này đây, tôi muốn gục vào vai người nào đó dù chỉ vài giây thôi, bảo người truyền cho tôi ít sức mạnh, vượt qua chặng đường phía trước.

Mở điện thoại lên. 5 cuộc gọi nhỡ của mẹ. Chắc là mẹ gọi lúc tôi đang đi trên đường nên không nghe được. Tự dưng nước mắt cứ chờ trực, nghẹn. Nhưng không khóc!

Chợt nhớ ra hôm qua là sinh nhật của Phi. Và không có sau đó nữa...